Trẻ 7 tháng rưởi không biết ăn dặm có sao không

Bình thường thì trẻ bắt đầu ăn dặm từ tháng thứ 5, tuy nhiên mẹ phải đau đầu hơn khi con không biết ăn dặm tuổi thứ 7.


Mấy ngày nay em mệt mỏi quá. Tối qua 2 vợ chồng em cãi nhau to rồi. Nguyên nhân vì bé nhà em không chịu ăn dặm. Chẳng biết mọi người thế nào chứ sao em thấy chuyện chăm ăn chăm uống của con sao mà cực nhọc quá.

Loading...

Chút nhà em giờ được hơn 7 tháng rồi mà chưa hề ăn dặm được bữa nào ra hồn. Đẻ ra được 3,1kg, từ lúc sinh đến 4 tháng, tháng nào cũng tăng cỡ 1 – 1,2 kg, tròn 4 tháng là được 7,5 kg, trộm vía trông cũng bụ lắm. Thế mà đến tháng thứ 5 tặng được mỗi...3 lạng. Cả nhà em sốt xình xịch lên đòi cho ăn dặm. Ban đầu em cũng thử cho bạn ấy ăn cháo 1:10 theo kiểu Nhật, mấy bữa đầu thì khá tốt (vì các chị biết đấy, ăn theo kiểu Nhật những ngày đầu được vài thìa cà phê bí tí xíu thôi à). Nhưng đến bữa thứ 4 thì ôi thôi chịu luôn, kiên quyết mím chặt môi không ăn.

Lúc đầu thì em cũng kệ vì đọc sách báo bảo không nên ép con ăn mà lại mới đầu tập ăn như thế. Nhưng 1 tuần trôi qua không khả quan hơn mà bố mẹ chồng em suốt ngày thúc ép bảo cho nó ăn bột đi thành ra em cũng nấu bột đút thử. Kết quả chả tốt hơn là bao. Kể cả bà nội bắt nêm cho mặn mặn đậm đà một tí con em nó cũng không thèm (khổ lắm các chị ạ, con thì bé, bà bắt cho mặn vào, đã không ăn thì chớ lại còn nổi ban dị ứng đỏ quanh miệng vì dị ứng nước mắm nữa chứa).

Ăn kiểu Nhật chả được, kiểu ta cũng không xong, chị hàng xóm bảo hay cho ăn bốc theo kiểu BLW đi (BLW – kiểu ăn dặm bé tự chỉ huy, để bé tự quyết định ăn gì, ăn bao nhiêu và bước đầu tiên của ăn dặm kiểu này là chuẩn bị đồ ăn có độ mềm và kích thước vừa phải để bé tự bốc ăn – Chú thích BTV). Em cũng tìm tài liệu về cách này và  thử nhưng con em cũng chả hào hứng gì, nhìn mấy miếng rau củ mẹ luộc bày lên bàn ăn thì chơi 1 tí rồi bóp nát bét hoặc ném và gào hét đòi ra. Ăn kiểu này gần 10 ngày mà không có tí tiến triển nào. Đã thế ông bà nội suốt ngày từ bóng gió đến nói thẳng vào mặt em là” vụng chảy thây, không biết nuôi con”. Buồn chuyện con không ăn lại suốt ngày ông bà nói thế em thấy ức chế khủng khiếp.

Đỉnh điểm là chiều qua, con em lại tiếp tục không ăn, chỉ nghịch ném đồ ăn, đút thìa thì mím chặt môi. Thế là bà nội đứng chống nạnh, chỉ tay ngay sát rạt, quát mắng em là “đè trán nó ra mà đút chứ, không thì bế ra ngoài ngõ vừa đi vừa ăn, vụng thối thế này con còi là phải”. Sẵn ức chế trong lòng, em nhỡ lời nói to lại “Chút là con con, con tự biết chăm thế nào”, thế là bà loa lên bảo em láo, em hỗn, em mất dạy, là con nhà không nóc. Em uất nghẹn không nói nên lời. Đã thế chiều tối chồng em về không hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao, mới nghe bà kể lại cũng ra trách mắng em, buồn lắm các chị ạ.

Bây giờ em không biết phải làm sao. Mặc dù mấy chị bạn bảo cần kiên nhẫn vì ăn dặm cần từ từ con mới quen nhưng tới nay gần 2,5 tháng tính từ lúc bắt đầu ăn dặm mà con em chưa hề tiến bộ tí nào. Em nản và hoang mang lắm rồi. Hay là con em bị bệnh gì? Ít ra không ăn ít thì ăn nhiều, đằng này… Em cũng muốn cho cháu đi khám dinh dưỡng xem thế nào nhưng lại sợ giống mấy chị bạn em “khuyến cáo” giờ đi khám dinh dưỡng kiểu gì cũng bị kê thuốc bổ, men tiêu hóa, sữa cao năng lượng thôi, uống cũng chả giải quyết được vấn đề gì mấy. Con em vẫn bú mẹ hoàn toàn từ lúc đẻ đến giờ, ngày cháu bú cũng nhiều, bú mẹ nên chả đong đếm được nhưng em thấy em cũng nhiều sữa mà lần nào cũng bú vèo cái hết cả 2 bầu, nên em đoán cũng được khá nhiều. Cháu giờ nặng khoản hơn 8 kg , chiều cao thì hồi 6 tháng đi tiêm phòng đo được 68 cm, trông cũng ron ron người chứ không đến nỗi còi dí đâu.

Giờ em chỉ mong con em ăn đi cho em nhờ, ít nhiều gì cũng được, chứ cứ thế này em stress thành trầm cảm mất thôi, nhìn con nhiều lúc “giận” mà tự em ngồi khóc tu tu luôn, buồn vô hạn…

Loading...