Không ngờ ôsin lại chính là tình cũ của chồng

Giờ thì tôi mới hiểu vì sao chồng mình lại có ánh mắt khó hiểu nhìn cô ôsin tôi dẫn về. Đúng là cõng rắn cắn gà nhà.


Do công việc điều hành công ty riêng bận rộn nên tôi không có nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình nên buộc lòng phải tìm người giúp việc. Được chị cùng cơ quan giới thiệu cho người họ hàng gần làm giúp việc, tôi vui lắm. Ngày tôi đưa Lan- chị giúp  việc về nhà chồng tôi và chị ấy cứ ngỡ ngàng nhìn nhau. Tôi hỏi hai người quen nhau à thì cả hai đều nói không.

Loading...

Chị ta đứng như những gì bạn miêu tả, chăm chỉ sạch sẽ nên tôi thấy nhàn hạ hẳn, tôi có thời gian chăm sóc cho mình. Chị ta nhanh nhẹn, đảm đang, lo việc nhà, chợ búa, giúp tôi chăm sóc các con rất chu đáo. Mới đầu thấy chồng còn ngại ngùng, tôi nghĩ chắc anh chưa quen trong nhà có người lạ nhưng rồi sau đó khoảng gần một tháng thấy anh vui vẻ hẳn lên. Tôi càng thấy yên tâm về sự lựa chọn của mình.

Tôi cũng quý chị ta vì không chỉ được việc mà chị ta cũng rất biết cách tạo cho tôi sự yên tâm tuyệt đối với công việc nhà. Tôi luôn coi chị ta như người nhà nên những ngày cuối tuần đi mua sắm hay đi chơi, tôi không bao giờ quên mua quà cho chị ta, khi thì bộ quần áo mới, khi thì đôi dép, lúc lọ kem dưỡng da…

Đáp lại sự quan tâm của tôi, chị ta càng tận tình chăm sóc các con, việc nhà vẹn toàn hơn. Những món khoái khẩu của cả nhà được chị ta làm rất hợp khẩu vị. Các con tôi vì thế trông cũng có da, có thịt hơn và đứa nào cũng rất quý bác Lan. Nhưng có một sự thật động trời mà mới đây tôi mới biết đó là chị ta còn chăm sóc và “phục vụ” chồng tôi còn chu đáo hơn.

Có đôi lúc nghe hàng xóm khen mình nhưng kỳ thực là khen giúp việc: “Tìm ô-sin giỏi thế, vừa ngon mắt lại đảm việc nhà”. Mà đúng là giúp việc nhà tôi ngày càng đẹp lên thật. Lúc đó tôi chỉ nghĩ là, có thể ở quê cơ cực nhiều nên bây giờ được sống nhàn hơn, đầy đủ hơn nên chị ta trông đỏ da, thắm thịt hơn hẳn. và thế tôi lại càng yên tâm tập trung vào công ty nhiều hơn và tin tưởng chồng mình và người giúp việc của mình nếu không tận mắt chứng kiến họ “trai trên gái dưới” ngay trên giường ngủ của mình.

Tối hôm đó, tôi đi công tác nước ngoài gần 1 tháng nhưng do công việc xong sớm hơn dự định nên tôi quyết định về nước trước vì không muốn ở lại thêm nữa và cũng vì nhớ con. Tôi quyết định không báo trước để cho cả nhà bất ngờ, đến sân bay tôi tự bắt taxi về thay vì gọi chồng đi đón như những lần trước. Về đến nhà tôi thấy cửa đóng im ỉm, nghĩ là bác Lan cho các con đi chơi, còn chồng đi chơi thể thao. Tôi lặng lẽ mở khóa cửa, kéo vali vào nhà, lên phòng.

Hình ảnh chồng mình đang mây mưa với cô giúp việc ngay trên chiếc giường hạnh phúc của vợ chồng, khiên tôi không tin vào tai của mình khi nghe có tiếng trò chuyện của cả trai lẫn gái phát ra từ chính phòng ngủ của mình. “Anh tham lắm, vợ đi vắng ngày nào cũng “vắt kiệt” sức của em. Vợ về là lại để em đói cho mà coi”. “Anh nghiện em rồi, làm sao để em “đói” được, cô ây có ở nhà mình vẫn yêu được cơ mà”. “Nhưng vừa yêu vừa lo, sợ lắm, em yên tâm cô ta không bao giờ về nhà trước buổi chiều tối đâu”… rồi tôi nghe tiếng cười khúc khích mà ruột gan bấn loạn, rối bời…

Mở toang cánh cửa bước vào, cảnh trai trên gái dưới khiến tôi tức giận vớ được cái gì dó rồi ném thật mạnh về phía hai người đó, rồi họ hoảng hốt rời khỏi nhau. Tôi lao ra khỏi phòng, rồi quỵ xuống cầu thang, khi tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong bệnh viện.

Hôm tôi xuất viện, anh quỳ xuống van xin tôi tha thứ, còn giúp việc thì đã biến mất. Sau này tôi mới biết, hai người yêu nhau ngay từ khi chồng tôi học năm nhất. Nhưng sau khi Lan ra trường không thể xin được việc ở thành phố nên cô ta buộc phải về quê. Hai người cũng xa nhau từ đó, Lan đi lấy chồng, nhưng gặp phải anh lêu lổng, nghề nghiệp không ổn định lại nghiện ngập. Trong nhà có gì anh ta đều mang bán hết, hết tiền chích hút xin vợ không cho là lại bị anh ta cho trận mưa roi. Khi không chịu đựng được nữa Lan bế con về nhà bố mẹ đẻ, phải lên thành phố làm ô sin.

Điều tệ hại hơn là để được gần gũi với giúp việc, cuối tuần anh ta mang cả hai con tôi gửi về nhà ông bà nội nói là bác giúp việc về quê, bố cũng phải đi công tác để hai người rảnh ranh. Tôi không thể tin nổi, mình đã bị phản bội bởi chính người chồng mà tôi luôn yêu và tin tưởng.

Giờ tôi không muốn bước vào căn phòng đầy ắp kỉ niệm, hạnh phúc vợ chồng và cũng là nơi khiến tôi đau đớn. Đến bây giờ, chính căn nhà của mình tôi còn không muốn về nữa, nằm lên chiếc giường của mình lại càng không muốn. Tôi bị hình ảnh của chị ta ám ảnh khắp mọi ngõ ngách trong nhà. Tôi muốn chạy trốn khỏi căn nhà của chính mình. Còn tha thứ cho chồng tôi lại càng không muốn, tôi ghê tởm sự giả tạo của anh. Ly hôn với chồng ứ, tôi rất thương các con không muốn chúng lớn lên thiếu sự dạy dỗ của bố.

Loading...

Tôi không biết phải làm sao để giải quyết vẹn toàn mọi chuyện?