Hạnh phúc bên chồng con 20 tôi mới biết mình là kẻ thứ 3

Tinh cờ trên đường tôi bị một cô gái trẻ chặn đường và chửi là kẻ thứ 3. Về nhà hỏi chồng tôi mới biết là mình là kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình chồng tôi.


Tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi, hơn 20 năm trước, tôi là một cô gái mới ngoài 20 tuổi. Một buổi sáng, tôi gặp anh- chồng tôi bây giờ, lúc đó anh mới về nơi tôi sinh sống nhận công tác. Anh hay qua lại nhà tôi, và chúng tôi trở nên thân thiết, anh nói vẫn còn độc thân và đem lòng yêu tôi.

Chuyện trai chưa vợ, gái chưa chồng đến với nhau là chuyện bình thường, bố mẹ tôi cũng rất tán thành mối quan hệ của chúng tôi. Đám cưới của chúng tôi được tổ chức sau một thời gian ngắn tại nơi tôi ở, người thân của anh có đến dự nhưng không nhiều. Cưới xong, anh đưa tôi về gặp mặt gia đình, và tuyệt nhiên không ai nói cho tôi biết về chuyện anh đã từng có gia đình.

Nhữn ngày sau đó, chúng tôi đã sống những tháng ngày hạnh phúc, hai đứa con lần lượt ra đời. Chồng tỏ ra thông cảm với công việc của tôi, chúng tôi mua nhà gần quê tôi ở, và chẳng mấy khi về quê chồng, bố mẹ chồng lần lượt qua đời, số lần vợ chồng tôi về quê lại càng thưa thớt. Có những lần gia đình có việc, chồng cũng nói tự về mình, vì sợ đường xa tôi vất vả, tôi lại càng cảm thấy yêu thương chồng nhiều hơn. Tôi thầm cảm ơn chồng vì anh luôn nghĩ cho tôi.

Loading...

Cho đến một ngày cách đây vài tháng, tôi nhận được điện thoại của một cô gái trẻ, tự xưng là con của chồng tôi với người vợ trước. Trong điện thoại, cô gái ấy chửi tôi là loại đàn bà lăng loàn, tranh vợ cướp chồng, vì tôi mà bố mẹ nó bỏ nhau và giờ mẹ nó phải sống trong đau khổ, thiếu thốn. Tôi bắt đầu sâu chuỗi lại tất cả những vấn đề và nhận thấy rằng những điều cô gái đó nói là sự thật, tôi hỏi chồng và anh cũng thừa nhận sau gần 20 năm chung sống bên tôi và giấu kín chuyện này. Chưa khi nào tôi thấy anh thẳng thắn như thế, còn tôi thì chưa khi nào đau đớn như vậy, hóa ra 20 năm qua tôi bị anh phản bội mà không hề hay biết.

Tôi tìm về quê chồng, hỏi người thân của chồng và tìm mẹ con vợ cũ của chồng, những bức ảnh hạnh phúc của họ vẫn treo đầy nhà, chỉ có điều nó đã bị ố nhòe đi. Người phụ nữ ấy vẫn khắc khổ, chị kể từ khi gặp tôi anh không còn coi chị là vợ, mỗi năm anh chỉ gửi cho con gái ít tiền và không bao giờ hỏi han. Chị đã từng rất hận anh và tôi, nhưng bây giờ chị không còn cảm thấy hận nữa. Chị đã quen với cuộc sống thiếu người đàn ông bên mình.

Nghe chị nói, tôi thấy trái tim mình nghẹn lại, tôi hiểu chị đã phải trải qua nỗi đau như thế nào trong suốt gần 20 năm qua, tôi hiểu những tháng ngày hạnh phúc của chúng tôi đánh đổi bằng nỗi đau của mẹ con chị. Trong chuyện này, tôi là người có lỗi không, và tôi nên làm gì để vẹn cả đôi đường.