Cô bồ tìm mọi cách để phá hoại hạnh phúc gia đình tôi

Cầm trên tay đơn ly hôn vợ đã ký sẵn, tôi ngay lập tức xé tan vì đã kịp nhận ra trò bỉ ổi của cô nhân tình.


Tôi tự nhận mình là một người đàn ông tử tể. Từ khi cưới vợ tôi chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ đi  ngoại tình  hay phản bội lại vợ. Cuộc hôn nhân của chúng tôi là kết quả của tình yêu 2 năm nồng cháy.

Loading...

Vợ tôi là một người hiểu biết nhưng đa sầu, đa cảm. Thỉnh thoảng rảnh rỗi cô ấy vẫn thường viết lách gửi cho các nhà xuất bản. Đó là niềm vui nho nhỏ của cô ấy. Tôi yêu vợ và yêu đứa con trai bé bỏng của mình. Chúng tôi đã có một gia đình hạnh phúc. Chỉ cần nhìn nụ cười trên môi vợ là tôi thấy mãn nguyện rồi.

Ở cơ quan tôi, có một em mới được tuyển vào. Em xinh xắn và cao ráo, nói chuyện cứ ngọt lịm đi khiến bao anh trong cơ quan muốn trồng cây si. Ngay cả tôi cũng không ngoại lệ, nhưng tôi là đàn ông đã có vợ nên tôi không thể hiện bằng những hành động si tình ngốc nghếch. Một thằng đàn ông trưởng thành không thiếu gì kinh nghiệm để em ấy sà vào lòng mình.

Tôi vẫn hay nhìn trộm em, ánh nhìn chứa bao nhiêu tình yêu thương. Và em hay bối rối đỏ mặt quay đi mỗi khi bắt gặp ánh nhìn đó. Tôi đã chủ động tán tỉnh và buông lời yêu thương với em. Em biết tôi có gia đình rồi nhưng vẫn chấp nhận qua lại với tôi. Ở bên cạnh tôi em thì thầm: “Em thích mẫu người đàn ông có chút lạnh lạnh, nhưng lại có sức cuốn hút mãnh liệt. Ở cơ quan lấy đâu ra người thứ 2 như anh”. Nghe những lời đó, tôi ngất ngây và sung sướng. Đúng, chỉ có mình tôi chiếm được tình cảm của em. Tôi tự hào vì mình đánh bật được bao nhiêu gã để chinh phục được trái tim em.

Hàng ngày, tôi vẫn về nhà đúng giờ, vẫn chăm con gia đình như ngày nào. Nhưng tôi không còn mặn mà với vợ nữa. Ở bên cạnh vợ chỉ là những lo toan tủn mủn về vật chất khiến tôi phát chán. Còn ở bên người tình, tôi được thăng hoa, được sống trong sự lãng mạn, ngọt ngào của tình yêu. Tôi đã bỏ qua vợ chẳng còn yêu thương vợ như trước nữa. Tôi giấu giếm kĩ càng những hành động ngoại tình của mình. Chắc chắn vợ không biết.

Hôm đó, người tình bé bỏng của tôi gọi điện đến bảo rằng em ốm và sốt. Tôi hộc tốc mua thuốc và cháo đến cho em. Nhưng thật ra em chỉ hơi sốt thôi. Em ôm tôi vào lòng thủ thỉ: “Em nhớ anh quá”. Trong giây phút cảm xúc dâng trào, tôi và em đã quấn lấy nhau trên giường cả hai đều không mảnh vải che thân.

Bất ngờ, cánh cửa bật mở. Tôi hốt hoảng nhìn ra, vợ tôi đang đứng đó nhìn chúng tôi. Tôi lắp bắp: “Em theo dõi anh phải không?”. Khuôn mặt vợ không biểu lộ cảm xúc, cô ấy đóng sầm cửa lại và chạy đi.

Tôi vội vàng mặc quần áo chạy theo vợ nhưng không thấy đâu cả. Tôi về nhà cũng không bóng dáng một người nào. Tôi ngồi thừ ở nhà nghĩ lại những chuyện đã qua. Tối mịt vợ tôi mới về cô ấy chỉ nói đúng một câu: “Trước nay, tôi vẫn luôn tin tưởng anh hết mực. Tôi cũng không có thời gian để mất công theo dõi anh đâu. Chính cô bồ nhắn tin cho tôi biết địa chỉ ấy. Đơn ly hôn đây anh kí đi.”

Trong lúc này, tôi biết mình đã sai. Thì ra nhân tình đã giở trò để phá hoại gia đình tôi. Tôi cầm lá đơn ly hôn có sẵn chữ kí của vợ xé tan tành. Vợ tôi không nói gì bỏ lên phòng.

Sau chuyện hôm đó, vợ tôi sống như một cái bóng. Cô ấy lầm lũi một mình chăm con và ôm con ngủ. Vợ tôi không còn để ý đến sự tồn tại của tôi trong ngôi nhà này nữa. Không khí nặng nề im lặng hơn bao giờ hết. Từ khi biết cô bồ có ý định xấu xa đó, tôi cạch mặt cô ta. Có nhìn thấy nhau cũng không thèm chào hỏi.

Tôi không hút thuốc, nhưng dạo gần đây phòng khách nhà tôi có tàn thuốc lá để lại. Tôi nghĩ có một người đàn ông khác trong nhà. Một hôm, tôi đi làm về sớm thì mới phát hiện ra chính vợ tôi mới là người hút thuốc. Hình bóng gầy gò của vợ hắt ra ngoài ban công, khuân mặt chìm đắm trong khói thuốc tôi mới thấy thương vợ đến lạ lùng.

Tôi giằng điếu thuốc trên tay vợ thì cô ấy lạnh lùng nói: “Anh có quyền gì?”, rồi châm điếu khác. Cả tháng nay, ngày nào cô ấy cũng hút gần như cả bao thuốc. Vợ tôi tiều tụy xanh xao và còn ho rất nhiều. Tôi muốn chăm sóc, muốn quát tháo vợ cũng không được. Tôi không chịu đựng nổi sự hững hờ, vô tâm, trách móc mà như không trách của vợ.

Loading...

Giá như vợ cứ đánh, cứ mắng chửi, đay nghiến tôi cũng được. Đằng này cô ấy lại hành hạ chính bản thân mình như vậy khiến tôi đau xót. Tôi phải làm sao để có thể xin lỗi vợ và cầu xin cô ấy tha thứ cho tôi. Tôi không hề muốn phá tan đi hạnh phúc của gia đình mình. Tôi rất cần vợ tôi, làm sao để vợ có thể chấp nhận một thằng đàn ông bỉ ổi, đáng khinh bỉ như tôi một lần nữa.