Chồng hạnh phúc ôm cô bồ chụp ảnh ngay trong ngày cưới

Lòng đau nhói nhưng miệng vẫn phải cười tươi khi thấy chồng và cô bồ ôm nhau tình tứ hạnh phúc chụp ảnh ngày cưới tôi.


Tôi và chồng yêu nhau hơn 1 năm thì kết hôn. Chồng tôi có dáng người cao ráo, bảnh trai, rất lịch thiệp... Nói chung anh là mẫu người đàn ông được nhiều cô gái mơ ước. Còn tôi cũng thuộc tuýp người xinh xắn, trắng trẻo. Ai cũng bảo 2 đứa đẹp đôi, nhưng mà thấy chúng tôi sắp cưới mà vẫn có nhiều cô gái vây quanh thì tôi không thể nào không dè chừng.

Hôm ấy hai đứa đi chọn mua đồ cưới, anh tình cảm khoác tay tôi đi trong cửa hàng mà tôi vẫn để ý thấy có cô gái cứ nhìn anh chằm chằm không rời mắt, rồi không để ý, cô ta vô tình đâm vào cái đống hàng của người ta và ngã nhào ra. Tôi nhìn thấy vậy thì cười đắc ý trong khi chồng tôi mải chọn đồ nên không hề biết sự việc xảy ra.

Loading...

Chuyện hôm ấy rồi tôi cũng quên mau vì còn bận rộn chuẩn bị cho đám cưới. Chồng sắp cưới đã mua cho tôi một chiếc váy cưới tuyệt đẹp đúng với sở thích khiến tôi cảm động lắm.

Sau hơn 1 tháng gấp rút chuẩn bị, cuối cùng chúng tôi cũng có một đám cưới vui vẻ với sự tham dự của đông đảo họ hàng và bạn bè. Lúc chụp ảnh kỉ niệm trong lễ cưới, rất đông bạn bè của anh và tôi đã tới chụp cùng cô dâu chú rể. Lúc ấy tối mới để ý thấy có một cô gái lạ nhưng nhìn kỹ lại thấy rất quen quen. Tôi nghĩ, chắc chắn không phải là bạn tôi, có lẽ là bạn của chồng tôi mà tôi không biết. Nhưng sao tôi cứ cảm thấy mình đã gặp cô gái này rồi thì phải. Suy nghĩ một lúc rồi tôi cũng nhớ ra, đúng là cô gái ở trong cửa hàng chọn đồ cưới hôm ấy mà tôi đã gặp. Có lẽ nào cô ấy lại là bạn của chồng tôi, hèn chi hôm ấy cô ta không rời mắt khỏi anh.

Vừa lúc tôi nhận ra cô ta cũng là lúc cô ấy xấn xổ tới khoác tay chồng tôi, kéo sát vào người để chụp ảnh. Chồng tôi cũng không ngần ngại ôm eo cô ấy tình tứ trong khi tôi đứng cách đó mấy người mà họ cũng không thèm để ý. Đoán chắc họ có mối quan hệ đặc biệt nào đó mình không biết, tôi lao tới giật mạnh tay cô gái ấy ra khỏi người chồng trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

Vậy nhưng cô ta cũng chẳng ngại ngùng gì cả, chỉ cười khẩy 1 cái rồi ra về. Từ lúc ấy trở đi, chồng tôi không cười một cái nào nữa.

Tiệc cưới tan, mọi người về hết chồng bắt đầu trách cứ tôi:

- Em làm cái trò gì vậy, làm xấu mặt anh trước bao nhiêu bạn bè. Một người bạn chụp ảnh cùng mà em cũng ghen đến vậy sao ?

- Có chắc là bạn bình thường không anh.

- Nếu em muốn biết rõ hơn thì có thể tự đi tìm hiểu, chứ kiểu ghen tuông thế này thì khó sống với nhau lắm.

Câu nói của chồng khiến tôi giật bắn mình, liệu có phải tôi đã ghen thái quá thật không? Nếu chỉ vì cái việc này mà vợ chồng trục trặc ngay sau ngày cưới thì liệu có đáng. Từ trước đến giờ mọi người vẫn bảo tính tôi trẻ con, chưa hiểu hết chuyện đã vội làm ầm lên. Tối hôm ấy, tôi cảm thấy ăn lăn, đã định xin lỗi và làm lành với chồng.

Vậy nhưng khi tôi chưa kịp làm thế thì đã phát hiện ra bí mật động trời của chồng. Chồng tôi cứ ngỡ tôi đã bế đứa cháu ra ngoài chơi nên anh nằm trong phòng và thoải mái buôn điện thoại với bạn bè. Anh đâu ngờ rằng đứa cháu lại theo bố mẹ nó sang bà ngoại nên tôi đã đi về nhà. Vừa bước đến cửa phòng, tôi sững sờ, chết đứng khi nghe thấy chồng nói chuyện điện thoại với ai đó:

- Chiều nay em có bị sao không? Lần sau em đừng có lộ liễu thế nhá, may mà cô ấy chưa biết mối quan hệ của chúng ta nên không làm ầm lên. Nếu không thì... Nhưng em yên tâm, anh đã đe cho cô ấy mấy câu nên sợ rồi. Em cố gắng chịu đựng, đợi anh qua tuần trăng mật rồi mình gặp nhau nhé!

Loading...

Tôi ở ngoài nghe thấy hết toàn bộ câu chuyện của chồng mình với cô bồ kia, quá tức giận tôi đẩy mạnh cửa xông vào và quát vào mặt chồng:

- Chối được nữa không anh. Tôi đã nói rồi, không tự nhiên đâu mà.

Thấy tôi vừa bước vào thì chồng nhanh tay dập ngay điện thoại, nhưng mọi chuyện đã quá muộn rồi. Tôiđứng ngoài nên đã nghe thấy tất cả. Đêm tân hôn của tôi hôm đó vì thế mà tan nát. Tôi đau khổ khóc ướt đẫm gối. Tôi chẳng thể ngờ mình lại lấy phải một người đàn ông trăng hoa như thế.

Kế hoạch trăng mật sau đó của chúng tôi bị hủy bỏ và tôi cũng chẳng còn thiết tha gì chồng mình nữa. Tôi trở về nhà mẹ đẻ mấy hôm cho thoải mái, chồng tôi chấp nhận và tỏ ý muốn đi cùng nhưng tôi không chịu. Tôi biết là nếu tôi về nhà một mình thì bố mẹ sẽ hỏi nhưng tôi vẫn chẳng hề muốn cho chồng đi theo. Thực lòng mà nói, với tôi đây là một cú sốc quá lớn cho một đứa con gái vốn dĩ từ bé đến lớn luôn được sống trong sự chiều chuộng và bao bọc như tôi. Tôi phải làm sao bây giờ? Mong mọi người giúp tôi với.