Chỉ vì 500 triệu mà tôi đã mất chồng và hạnh phúc

Giờ không có anh trong đời mình, tôi vẫn cảm thấy đau đớn vì nỗi mất mát quá lớn chỉ vì cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu đồng.


Khi nghe những lời mẹ chồng nói, nhìn thái độ đập bàn, đập ghế của bố chồng tôi không còn cầm nổi những giọt nước mắt. Tôi không nghĩ những năm tháng làm dâu lại có kết cục thế này, tất cả chỉ vì số tiền 500 triệu đồng, tất cả chỉ vì tiền...

Tôi và chồng cưới nhau được 4 năm nay. Cuộc sống sau hôn nhân của vợ chồng tôi vô cùng hạnh phúc. Chồng tôi vốn là người trầm tính, nhưng cực kỳ tâm lý. Suốt những năm yêu thương nhau, anh chưa hề làm điều gì khiến tôi nổi giận hay phật lòng.

Loading...

Về phía gia đình chồng cũng thế, ông bà rất mực thấu hiểu, tân tiến và yêu thương con dâu. Đặc biệt từ khi tôi sinh cho ông bà thằng cháu đích tôn, ông bà vô cùng hạnh phúc. Có khi tôi cảm nhận rằng bố mẹ chồng còn thương tôi hơn cả con trai mình.

Tuy thế, tôi không vì thế mà lơ là trách nhiệm của mình. Tôi vẫn là một nàng dâu hiếu thảo, chăm lo hết mực cho nhà chồng. Với đồng lương 8 triệu/tháng tôi đưa mẹ chồng 5 triệu chăm lo ăn uống cho cả nhà, số còn lại tôi dành cho việc chi tiêu mua sắm bỉm sữa cho con. Ngoài ra, khi mẹ chồng thích món quà gì, tôi đều cố gắng mua tặng bà bằng được. Mẹ chồng vì thế càng yêu thương chăm sóc cho tôi hơn.


Những năm đầu khi chưa có điều kiện gia đình tôi, cùng bố mẹ chồng sống trong một căn hộ tập thể hơn 30m2, dù là nhà mặt phố nhưng diện tích nhỏ nên khá chật chội. Thương con, thương cháu phải chịu cảnh mùa hè nóng bức, không có phòng riêng nên bố mẹ chồng bàn với chúng tôi bán căn nhà này đi để mua căn hộ chung cư mới, rộng rãi thoáng mát hơn. Thấy bố mẹ thích nên vợ chồng tôi hoàn toàn ủng hộ.

Tuy nhiên, khi bán căn nhà cũ được hơn 1 tỉ đồng, nhà mới hơn 2 tỉ nên bố mẹ chồng tôi phải chạy vạy khắp nơi. Cũng chính vì khó khăn chuyện tiền nong, nhà cửa mà cuộc sống của tôi và bố mẹ chồng bắt đầu có những đảo lộn. Thậm chí là rạn nứt tới mức khó lòng cứu vãn nổi.

Chẳng là, khi đặt mua căn hộ chung cư mới, bố mẹ chồng tôi tính chuyện bán thêm mảnh đất ở quê, nhưng vì một số khó khăn về giấy tờ nên không có khách nào mua cả. Mẹ chồng tôi buồn lắm. Thấy bố mẹ lo, chồng tôi quyết định rút 2 cuốn sổ tiết kiệm lâu nay để đưa cho bà. Mới đầu tôi còn ngăn cản, nhưng khi nghĩ tới trách nhiệm của mình, tôi đã không có thêm ý kiến gì nữa.


Khi có thêm 600 triệu của vợ chồng tôi, vẫn thiếu 400 triệu. Bố mẹ chồng tôi sau khi chạy vạy đủ đường vẫn không kiếm được đâu ra cho đủ. Nhìn ông bà vò đầu bứt tai mà tôi xót lắm. Thú thật, tôi ngoài sổ tiết kiệm chung với chồng vẫn còn một cuốn sổ 500 triệu, số tiền đó là của tôi từ ngày mới ra trường tích cóp cho tới nay. Nhưng tôi tự nhủ sẽ để dành nó để lo cho con cái sau này.

Với lại khi cưới nhau tôi cứ chần chừ nói với chồng, nên giờ không biết phải mở lời thế nào. Đôi lần tôi định nói nhưng biết tính bố chồng hay nghĩ nên tôi đành im lặng. Và thế là bố mẹ chồng tôi phải mang hết vòng nhẫn và những vật kỷ niệm của các cụ để lại từ ngày xưa để cầm cố. Sau đó, còn chạy vay nặng lãi hơn 100 triệu mới đủ tiền để nhận nhà.

Khi cuộc sống dần đi vào ổn định, nợ nần gần như được trang trải hết, gia đình tôi lại trở lại như xưa. Mọi người trong nhà lại vui vẻ, sống những ngày êm đềm. Bố mẹ chồng tôi vẫn quan tâm yêu thương con dâu hết mực. Đặc biệt, từ ngày có nhà mới, mẹ chồng tôi làm hết việc trong nhà không để tôi phải đụng tay vào việc gì. Ngay cả việc tắm rửa cho cháu, bà cũng làm hết.

Nhưng rồi một buổi chiều khi tôi vừa đi làm về, bố chồng mượn xe máy của tôi để đi mua đôi vợt cầu lông mới. Lúc đưa chìa khóa xe cho bố chồng tôi mới hay mình quên béng cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu vừa đáo hạn chiều nay.

Loading...

Khi tôi đang hốt hoảng, cuống cuồng chưa biết làm thế nào thì bố chồng tôi vội vã đi vào phòng khách gọi tôi và mẹ chồng ra, lúc đó chồng tôi cũng vừa đi làm về. Ông nhìn tôi rồi ném cuốn sổ tiết kiệm trên và nói “Trong khi bố mẹ còng lưng trả nợ tiền mua nhà cho chúng mày ở, thì đứa con dâu hiếu thảo thế này đây?”.


Nhìn mẹ chồng đứng há hốc mồm, còn chồng tôi trố mắt lên nhìn tôi đã cố gắng để có một sự giải thích hợp lý, nhưng rồi tất cả đều vô vọng. Bố chồng tôi nói “Điều kiện ông bà thông gia không thể có nổi khoản tiền như thế. Lẽ nào con đã …phải chăng đó là tiền trong căn nhà này…”. Ông nhìn tôi ánh mắt nghi ngờ.

Từ sau hôm đó, bố mẹ chồng không còn giữ thái độ yêu thương tôi như trước nữa. Ông bà thường xuyên nói những câu khó nghe đại loại như tôi là nàng dâu bất hiếu, rằng tôi là kẻ không có hiếu, đạo đức không ra gì. Còn chồng tôi luôn miệng nói những lời hoài nghi về khoản tiền đó "sao em phải lập quỹ đen làm gì?".

Thậm chí mẹ chồng còn tìm cách để đẩy tôi ra khỏi cuộc sống gia đình chồng, bà nói tôi thiếu trách nhiệm có tôi cũng bằng thừa. Hôm đó, tôi và mẹ chồng đã có cuộc cãi vã, kết quả là tôi rời khỏi nhà chồng trong sự uất nghẹn.