Bói tình yêu
Tải miễn phí:
Android iOS
Tra câu, Từ điển Anh - Việt
Tải miễn phí:
Android iOS

Chị chồng là nguyên nhân khiến gia đình tôi tan nát

Chỉ cần một câu nói của chị chồng tôi không muốn anh gặp lại mẹ con tôi, là anh sẵn sàng bỏ mặc mẹ con tôi mà đi, đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi.


Ngày chúng tôi quen nhau đã là nước mắt vì gia đình anh không đồng ý, họ không thích tôi mặc dù tôi là đứa con gái ngoan ngoãn. Bên cạnh tôi có rất nhiều người yêu mến nhưng tôi chi coi họ như bạn. Tôi dành trọn niềm tin và giao phó cuộc đời cho chồng mình. Khi đám cưới của chúng tôi được tổ chức, tôi nhận được rất nhiều lời chúc mừng nhưng sao mắt tôi cay cay. Tôi đã khóc cả một tháng trời bởi tôi có thai trước, chị gái anh nghi ngờ tôi và anh cũng như vậy, nghi ngờ luôn cả tình yêu của tôi. Nhưng tôi đã bỏ qua tất cả cho anh để bắt đầu một cuộc sống “Chị chồng – em dâu”.
 
Tôi tâm sự hết những xích mích giữa chị chồng và tôi với anh nhưng có vẻ như anh chẳng hiểu gì cả. Sống trong một ngôi nhà cao sang mà sao tôi thấy “không thể thở nổi”. Cả một ngày trời không nói một lời, tôi như cái bóng. Gia đình anh khinh thường tôi “một phụ nữ chưa kết hôn mà đã mang bầu”. Mỗi khi tôi ăn cơm, chị chồng lại đứng nhìn, thấy tôi ăn xong thì lật đật chạy vào phòng cứ như thể tôi là kẻ trộm. Đói tôi cũng không dám kêu, phải ra ngoài ăn. Rồi nghe người ta nói tôi như thế nào đó, chị sỉ nhục tôi và đứa con, tôi đã nói lại chị. Tôi đau đớn, tức giận, tâm sự với chồng để mong chồng hiểu nhưng trái lại, anh không thèm nhìn mặt tôi vì dám lớn tiếng với chị gái anh. Lúc đó, chúng tôi chỉ mới lấy nhau được một tháng thôi mà.
 
Mọi chuyện vẫn không dừng ở đó, một “trận cuồng phong” lại tới, chỉ vì tôi không nghe điện thoại của chị. Nhưng tôi thực sự không biết chị gọi điện cho tôi vì tôi đang bận em bé mới sinh được hai tháng tuổi, chị lại “gáng” cho tôi tội khinh thường và vô phép, chị còn nói không cho con tôi nhập hộ khẩu. Tôi đã nói với chồng mình nhưng anh lại bảo tôi phải nhịn, có như thế nào cũng không được nói. Từ ngày đó, tôi như một người câm, không nói một lời.
 
Tưởng mọi chuyện như vậy là xong nhưng rồi chúng tôi tiếp tục cãi nhau, anh nói tôi không tôn trọng anh, vì vậy mà đứa con không có gì để anh phải quan tâm nữa. Rồi tôi dọn ra ngoài ở, chúng tôi xa nhau được hơn 4 tháng. Anh cũng không tới thăm con chỉ vì chị gái “không cho phép”. Tôi thấy thật buồn cười. Sau đó, tôi nhận được email, anh nói là anh đi Mỹ và khi tôi đọc được lá thư này thì anh đã không còn ở Việt Nam nữa. Anh sẽ gửi tiền vào trong ngân hàng cho con. Bao nhiêu đó là hết trách nhiệm sao? Tôi đau khổ khi đứa con chỉ mới 11 tháng mà đã không có cha. Tôi muốn chết cho xong nhưng đứa con sẽ ra sao khi không có mẹ bên cạnh? Tôi thực sự thấy rất khổ sở.

 

Loading...